gia đình cơ thể

Trái tim – Người mẹ dòng sự sống

Có những điều quá quen thuộc nên ta ít khi để ý.

Ta nhìn thấy khuôn mặt mình mỗi ngày, nhưng hiếm khi nghĩ đến trái tim đang đập trong lồng ngực.

Ta biết mình còn sống, nhưng lại quên rằng từng giây từng phút có một “người mẹ” đang âm thầm chăm lo cho hơn ba mươi nghìn tỷ tế bào trong cơ thể.

Nếu bộ não là người cha định hướng, thì trái tim chính là người mẹ nuôi dưỡng.

Không phải ngẫu nhiên mà từ bao đời nay, khi nói đến yêu thương, con người lại đặt tay lên ngực mình.

Bởi nơi ấy có một dòng sự sống đang không ngừng chảy.

 

Một người mẹ không bao giờ ngủ

Ngay từ khi chúng ta còn là một phôi thai rất nhỏ, trái tim đã bắt đầu co bóp.

Từ đó cho đến hơi thở cuối cùng, nó gần như không bao giờ nghỉ.

Ngày cũng như đêm.

Lúc làm việc cũng như khi ngủ.

Khi vui. Khi buồn. Khi khỏe. Khi bệnh.

Người mẹ ấy vẫn lặng lẽ làm việc.

Không lời than. Không đòi hỏi. Không xin nghỉ phép.

Mỗi ngày, trái tim co bóp khoảng một trăm nghìn lần.

Mỗi phút bơm khoảng năm lít máu.

Mỗi ngày đưa hàng nghìn lít máu đi khắp cơ thể.

Đó là một công việc bền bỉ đến mức ta dễ quên rằng nó đang diễn ra.

 

Một dòng sông đỏ nuôi cả gia đình

Nhưng trái tim không nuôi ai bằng chính nó.

Nó nuôi bằng dòng máu.

Máu giống như dòng sông đỏ mang theo đủ mọi thứ mà các tế bào cần.

Hồng cầu mang oxy từ phổi đến từng cơ quan.

Đường và các chất dinh dưỡng từ hệ tiêu hóa được chuyển đến nơi cần sử dụng.

Hormone từ các tuyến nội tiết được gửi đi như những bức thư điều hành.

Bạch cầu đi tuần tra, bảo vệ cơ thể khỏi vi khuẩn và virus.

Tiểu cầu sẵn sàng vá lại những vết thương khi mạch máu bị rách.

Ngay cả những chất thải sau hoạt động của tế bào cũng được dòng máu đưa về phổi, gan và thận để xử lý.

Không chỉ cho đi. Mẹ còn biết mang về.

Giống như người mẹ trong gia đình, vừa phát cơm, vừa thu dọn bát đũa sau bữa ăn.

 

Một hệ thống kỳ diệu

Để làm được điều ấy, trái tim không làm việc một mình.

Nó có bốn căn phòng nhỏ gọi là bốn buồng tim.

Hai buồng nhận máu trở về.

Hai buồng còn lại bơm máu đi khắp cơ thể.

Giữa các buồng là những chiếc van nhỏ mở đúng lúc, đóng đúng lúc.

Giống như những cánh cửa trong một ngôi nhà.

Không cho dòng máu đi sai chiều.

Không để công việc rối loạn.

Điều kỳ diệu hơn là trái tim còn có một “hệ thống điện” riêng.

Ngay trong tim có một nhóm tế bào đặc biệt phát ra những xung điện đều đặn.

Nhờ vậy trái tim biết khi nào cần co. Khi nào cần giãn.

Khi nào cần tăng nhịp. Khi nào cần chậm lại.

Ngay cả khi tách khỏi sự điều khiển trực tiếp của não trong một khoảng thời gian ngắn, trái tim vẫn có thể tự đập.

Một khả năng đặc biệt mà rất ít cơ quan khác có được.

 

Người mẹ biết lắng nghe

Trái tim không phải chiếc máy bơm vô cảm.

Nó luôn lắng nghe cả cơ thể.

Khi ta chạy, tim đập nhanh hơn.

Khi ta ngủ, tim chậm lại.

Khi sốt, tim tăng nhịp.

Khi mất máu, tim cố gắng bơm mạnh hơn.

Khi xúc động, tim cũng biết rung lên.

Mỗi thay đổi của cơ thể đều được trái tim cảm nhận và đáp lại.

Như người mẹ luôn biết hôm nay đứa con nào mệt, ai đang buồn, ai cần được chăm sóc nhiều hơn.

 

Khi người mẹ mệt

Ta thường chỉ nhớ đến trái tim khi nó đau.

Thật ra, trái tim cũng có giới hạn.

Nếu huyết áp cao kéo dài, tim phải gắng sức nhiều hơn.

Nếu mạch máu bị xơ vữa, tim phải làm việc vất vả hơn để đưa máu đi.

Nếu hút thuốc, ít vận động, ăn uống mất cân đối hay thức khuya kéo dài, người mẹ ấy sẽ dần kiệt sức.

Đến khi trái tim lên tiếng bằng những cơn đau ngực, khó thở hay suy tim, ta mới giật mình nhận ra bấy lâu nay mình đã vô tình bắt mẹ làm việc quá sức.

 

Thương mẹ từ những điều rất nhỏ

Chăm sóc trái tim không bắt đầu bằng những điều lớn lao.

Mà bắt đầu từ cuộc sống mỗi ngày.

Đi bộ thêm một chút.

Ngủ đủ hơn một chút.

Ăn vừa phải hơn một chút.

Giữ tinh thần bình an hơn một chút.

Đó không phải là những mệnh lệnh khắt khe.

Đó chỉ là những cách rất giản dị để nói với người mẹ của dòng sự sống:

“Cảm ơn mẹ đã chăm sóc con suốt bao năm qua.”

 

Một lời tri ân

Trong “Gia đình cơ thể”, trái tim không phải người mạnh nhất.

Không phải người thông minh nhất.

Không phải người nổi bật nhất.

Nhưng có lẽ là người bền bỉ nhất.

Ngày nối ngày.

Năm nối năm.

Lặng lẽ nuôi dưỡng từng tế bào mà không cần ai biết đến.

Có lẽ vì thế mà khi hiểu được trái tim, ta không chỉ học thêm một bài sinh học.

Ta còn học được một bài học về tình yêu.

Thứ tình yêu không ồn ào.

Không phô bày.

Chỉ âm thầm cho đi, để sự sống được tiếp tục.

Mời bạn đọc thêm

cơ thể là gia đình_P2