...
Góc Đời Thường
Những đứa con bé bỏng
Trong một gia đình Việt Nam đông con, căn nhà lúc nào cũng có tiếng động. Không ồn ào dữ dội, mà là thứ ồn ào quen thuộc, thân thương: tiếng chân chạy lăng xăng, tiếng gọi mẹ không vì lý do gì cụ thể, tiếng khoe những điều rất nhỏ. Giữa không gian ấy, luôn có một đứa bé – thường là bé út – quấn quít bên mẹ như cái bóng.
Khi con còn bé, mẹ là cả thế giới. Mẹ ngồi đâu, bé ở đó. Mẹ đứng lên, bé chạy theo. Bé không làm gì to tát, chỉ đứng sát bên, tay níu vạt áo, mắt nhìn quanh. Không phải vì sợ hãi, mà vì bản năng: được ở gần mẹ là được an toàn.
Bé lăng xăng. Bé hỏi nhiều. Bé thích gây ồn ào để người khác chú ý. Giữa một gia đình đông người, bé sợ mình bị quên. Thế là bé hỏi những câu không cần câu trả lời, chỉ để nghe giọng mẹ:
“Mẹ đang làm gì vậy?”
“Mẹ nấu xong chưa?”
Được mẹ đáp lại một tiếng, bé yên tâm như thể vừa được xác nhận rằng mình vẫn thuộc về nơi này.
Bé thích được sai vặt. Gọi anh chị, đưa đồ cho người khác, chạy đi chạy lại giữa các phòng. Những việc rất nhỏ, nhưng bé làm với vẻ nghiêm túc và tự hào. Được giao việc nghĩa là được tin tưởng. Được tin tưởng nghĩa là mình có ích.
Bé còn có một việc rất quan trọng: bảo vệ mẹ. Khi có người lạ đến gần, bé xuất hiện ngay. Bé đứng sát hơn, có khi ôm lấy chân mẹ, có khi vòng tay quanh eo. Không nói gì, chỉ ôm. Một phản xạ rất nguyên sơ: giữ lấy điều quý giá nhất.
Thỉnh thoảng, giữa lúc mẹ đang bận rộn, bé chạy lại ôm mẹ thật chặt. Không đòi hỏi, không xin xỏ. Chỉ là tự nhiên thấy thương. Cái ôm đến bất ngờ, rồi buông ra nhanh như lúc đến.
Nhưng bé cũng hay bị mắng. Vì lăng xăng quá. Vì hỏi nhiều quá. Vì có mặt không đúng lúc. Khi mẹ mệt, mẹ bận, mẹ cáu, mẹ nói:
“Con đi ra chỗ khác cho mẹ nhờ.”
Câu nói không nặng, nhưng làm bé buồn. Bé im lặng. Bé rút lui. Bé ngồi ở góc nhà, quay lưng lại. Một lát sau, nước mắt mới rơi. Không ồn ào. Chỉ là buồn vì cảm thấy mình không còn được cần đến.
Thế nhưng nỗi buồn ấy không kéo dài. Chỉ cần mẹ gọi lại, hoặc xoa đầu một cái, bé đã quên hết. Bé lại chạy về, lại quấn quít, lại lăng xăng như chưa từng bị mắng.
Câu chuyện ấy, nếu nhìn kỹ, không chỉ diễn ra trong một gia đình Việt Nam. Nó đang diễn ra, từng phút, từng giây, trong chính cơ thể chúng ta.
Bài Viết / Đời Thường
Anh Cả Hô Hấp/ĐT
...
Góc Đời Thường Tên Bài Viết: Anh Cả Hô Hấp/ĐT Nội dung...
Góc Nhìn
Bài Viết Mới
Nàng Dâu Hiền Thục/AUHL
...
Góc Ăn Uống Hợp Lý Tên Bài Viết: Nàng Dâu Hiền Thục/AUHL...
Nàng Dâu Hiền Thục/ĐT
...
Góc Đời Thường Tên Bài Viết: Nàng Dâu Hiền Thục/ĐT Nội dung...
