About Website
Dinh Dưỡng Hợp Lý
Con người - Một tiểu vũ trụ
Ngày xưa còn bé, Ta được dạy rằng:
Cơ thể con người, Chia làm ba phần.
Đầu mình tứ chi, Đơn sơ vậy thôi.
.
Lớn thêm một chút, Biết nhiều hơn rồi.
Đầu là nơi ở, Của não trong ta.
Giúp ta suy nghĩ, Học hỏi lớn khôn.
.
Mắt nhìn muôn vật, Tai nghe âm thanh.
Mũi ngửi hương gió, Miệng nếm vị đời.
Da cảm nóng lạnh, Êm ái hay đau.
Ngũ quan kỳ diệu, Mở cửa đón đời.
.
Thân mình ở giữa, Tim cùng lá phổi.
Bền bỉ ngày đêm, Giữ nguồn sự sống.
Máu mang dưỡng chất, Ô-xy đi cùng.
Nuôi từng tế bào, Khắp nơi cơ thể.
.
Bụng là gian bếp, Miệng họng dạ dày.
Ruột non ruột già, Gan mật tụy lách.
Thận cùng bàng quang, Lọc trong giữ sạch.
Biến thức ăn thành, Nguồn nuôi thân xác.
.
Tứ chi đảm nhiệm, Đứng đi chạy nhảy.
Làm việc học hành, Viết chữ vẽ tranh.
Ôm người thân mến, Nắm tay sẻ chia.
Chuyển điều trong lòng, Thành hành động đẹp.
.
Tất cả phần trên, Ở chung một nhà.
Liên đới yêu thương, Gọi là cơ thể.
Như một gia đình, Có cha có mẹ.
Cha là tâm trí, Mẹ là trái tim.
Có anh có chị, Đàn em bé bỏng
Có người gánh vác. Cộng sự thân thiết.
Đơn sơ vậy đó, Ai cũng tưởng rằng:
Con người là thế, Chỉ là xác thân.
.
Rồi khi trưởng thành, Học thêm nhiều thứ.
Ngắm nhìn trời đất, Kỳ quan vũ trụ.
Suy nghĩ thật lâu, Nhìn lại chính mình.
Ta dần nhận thấy, Điều rất đặc biệt.
.
Ngoài phần thân xác, Còn có bên trong.
Một miền sâu thẳm, Gọi là nội tâm.
.
Ta biết mình biết, Đó là Ý thức.
Biết mình đang sống, Biết mình đang làm.
Ta biết suy luận, Biết học biết nhớ.
Biết so sánh chọn, Biết đúng biết sai.
.
Trí thông minh giúp, Xử lý thật nhanh.
Trí khôn giúp chọn,Con đường phù hợp.
Trí tuệ giúp thấy, Điều sâu phía sau.
Không chỉ cái lợi, Mà còn ý nghĩa.
.
Cạnh bên ý thức, Còn có Lương tâm,
Như người dẫn lối, Âm thầm liên lỉ.
Như chiếc la bàn, trong đêm tĩnh lặng.
Không hề ép buộc, Chỉ khẽ nhắc nhở.
Khi đúng thấy nhẹ, Khi sai thấy buồn.
.
Đặc biệt hơn nữa, Có một món quà.
Vừa gần vừa lạ, Ai cũng mang theo,
.
Đó là Tình yêu. Cảm xúc thấu hiểu
.
Biết rung động trước, Một nụ cười hiền.
Biết xót thương người, Biết vui khi gặp.
Biết đau khi mất, Biết nhớ biết mong.
Biết trao biết nhận, Biết sống vì nhau.
.
Tình yêu là lửa, Sưởi ấm tâm hồn.
Là nguồn động lực, Cho mọi hành trình.
Không có tình yêu, Tri thức khô cằn.
Thông minh sắc bén, Cũng thành lạnh giá.
.
Tạo Hóa còn ban, Một quà đặc biệt.
Khó loài nào có, Được như con người.
.
Đó là Đôi tay, Dịu dàng khéo léo
Biến điều suy nghĩ, Thành việc cụ thể.
Xây nhà trồng lúa, Chế tạo công cụ,
Khám phá vũ trụ, Chăm sóc thiên nhiên.
.
Âu yếm con thơ, Nắm tay an ủi,
Ôm người yêu mến, chia sẻ buồn vui.
Viết nên trang sách, Vẽ nên bức họa.
âm nhạc thi ca, Tô điểm cuộc đời.
.
Đôi tay nối nhịp, Giữa lòng bên trong.
Và đời bên ngoài, Cuộc đời ý nghĩa.
.
Càng học càng hiểu, Càng hiểu càng thương.
Con người không chỉ, Là một thân xác.
Cũng không chỉ là, Tâm trí biết suy.
Mà là sự gặp, Của hai thế giới:
.
Một phần sinh học, Mang tên cơ thể.
Một phần nội tâm, Mang chiều sâu sống.
Một phần lớn bởi, Thức ăn thường ngày.
Một phần trưởng thành, Niệm suy nguồn cội.
.
Ta là thụ tạo, Giữa trời đất rộng.
Là con Tạo Hóa, Trong vũ trụ này.
.
Biết mình nhỏ bé, Để sống khiêm nhường.
Biết mình được yêu, Để sống tri ân.
Biết xác toàn mỹ, Thấu hiểu chăm sóc.
Biết nội tâm quý, Trân trọng lắng nghe.
.
Và biết yêu thương, Chân thành vui sống.
Bởi cuối cùng rồi, Sau bao năm tháng,
Điều đáng giữ nhất, Có lẽ không phải.
Ta sở hữu gì, Mà là nhận biết:
.
Ta hiểu gì mình, Thương sao người khác.
Tri ân thế nào, Món quà sự sống.
