Góc Đời Thường

NGƯỜI DÌ THÂN THƯƠNG VÀ TÌNH THƯƠNG LẶNG LẼ

Trong gia đình cơ thể, nếu Mẹ Hiền (Hệ tuần hoàn) là bếp lửa chính luôn rực đỏ dòng máu nóng, thì bên cạnh mẹ luôn có một người Dì thân thương. Dì chính là “cánh tay nối dài” của mẹ, lặng lẽ mà bền bỉ, lúc nào cũng có mặt ở những chỗ cần mà chẳng đợi ai gọi tên.

Dì chăm sóc con cháu bằng thứ tình thương mượn từ tim mẹ nhưng được ủ ấm bằng sự dịu dàng riêng. Khi mẹ tất bật mang dưỡng chất đi khắp nơi, dì âm thầm đi sau để quét dọn, giặt giũ, vá víu những chỗ sứt mẻ nhỏ xíu mà góp lại thành cả một bầu trời chăm sóc. Dì như dòng nước nhỏ len qua từng kẽ đá, không ồn ào nhưng âm thầm bảo vệ cả một vườn gia đình.

Đặc biệt, dì là một “cỗ máy êm ru” trong bếp nội trợ. Mẹ vừa nhóm bếp, dì đã kiểm tra nguyên liệu; mẹ nêm nếm, dì kịp rửa rau, dọn mâm. Dì không chỉ chăm cái ăn cái mặc, mà còn giữ cho không khí trong nhà luôn êm như tấm chiếu trải phẳng, không để một nếp gấp nào làm ai khó chịu.

Nhưng khi gia đình có biến cố, người dì hiền hậu ấy bỗng hóa thành “vũ khí và tấm khiên”. Dì có khi ồn ào chống đỡ, báo động khắp chốn (sốt, viêm) để xua đuổi kẻ thù; có lúc lại lặng lẽ đứng ra hứng bớt những góc nhọn cuộc đời, che gió cho ngọn đèn sự sống khỏi tắt. Dì chữa lành bằng sự thấu hiểu, gói ghém nỗi đau bằng sợi dây kiên nhẫn, để người khác tự nguôi ngoai trong vòng tay bao dung của mình.

Bài Viết / Đời Thường

Góc Nhìn

Bài Viết Mới / DDHL