gia đình cơ thể

Mẹ Hiền Trái tim

Trong ký ức về gia đình Việt xưa, người mẹ hiền trong nhà đông con thường hiện lên như một hệ tuần hoàn sống động: âm thầm, bền bỉ, ngày đêm vận hành để nuôi dưỡng cả “cơ thể” mang tên gia đình.

.

Nếu ví mái nhà là một thân thể, thì mẹ chính là trái tim, là mạch máu, là dòng máu đỏ ấm không ngừng chảy, đem theo dưỡng chất, hơi ấm và sức sống đến từng “cơ quan” là chồng con.

Trái tim của mẹ không chỉ đập bằng nhịp sinh học, mà còn đập bằng lo toan.

.

Mỗi buổi sớm, khi trời còn lơ mơ, mẹ đã thức dậy nhóm bếp, như một nhịp tim đầu ngày khởi động cả cơ thể. Từng việc nhỏ được mẹ khơi dậy: nồi cơm, ấm nước, manh áo, tiếng gọi con… Tất cả như những nhịp co bóp nhịp nhàng, đẩy dòng sinh hoạt lan tỏa khắp nhà.

.

Gia đình đông con, mỗi đứa một tính, một nhu cầu, nhưng qua “trái tim mẹ”, mọi thứ đều được phân phối hợp lý: đứa được bát canh thêm rau, đứa được miếng cá mềm, đứa được lời dỗ dành đúng lúc. Không ai bị bỏ quên, như không có tế bào nào bị trái tim lãng quên.

.

Nhưng mẹ không chỉ là trái tim, mẹ còn là cả một mạng lưới mạch máu tỏa đi khắp nơi. Từ căn bếp đến sân phơi, từ buồng ngủ đến hiên nhà, bước chân mẹ như những mạch nhỏ len lỏi, đưa “dòng sống” đến từng góc.

Mẹ nhớ hôm nay ai cần áo ấm, ai ho chưa dứt, ai đi học quên sách; những điều tưởng chừng li ti ấy lại chính là “mao mạch” nuôi dưỡng từng phần của gia đình. Nhờ có mẹ, mọi thứ được kết nối: việc lớn có người gánh, việc nhỏ có người lo, không khúc nào bị tắc, không nhịp nào bị ngừng.

.

Dòng máu trong hệ tuần hoàn ấy chính là tình yêu của mẹ: ấm, đỏ, bền bỉ và không đòi hỏi hồi đáp.

Tình yêu ấy chảy qua từng bữa cơm, từng chiếc áo vá, từng lời ru đêm khuya. Nó mang theo “dưỡng chất” là sự chăm sóc, là kiên nhẫn, là hy sinh; mang theo “hơi ấm” là sự dịu dàng, là bao dung; và mang theo “sức sống” là niềm tin rằng ngày mai gia đình sẽ vẫn vững vàng. Nhờ dòng máu ấy, những đứa con lớn lên, khỏe mạnh cả thể chất lẫn tâm hồn; người chồng có chỗ dựa sau những nhọc nhằn ngoài đời.

.

Điều kỳ diệu là hệ tuần hoàn ấy vận hành gần như không ngơi nghỉ. Trái tim cũng vậy. Ngay từ khi còn là bào thai vài tuần tuổi, trái tim đã bắt đầu đập và gần như không nghỉ cho đến hơi thở cuối cùng. Mẹ làm việc từ sớm tinh mơ đến tối khuya, như dòng máu chảy suốt hai mươi bốn giờ không ngừng. Có lúc mệt mỏi, có lúc ốm đau, nhưng mẹ vẫn cố gắng duy trì nhịp đập, vì chỉ cần chậm lại, cả “cơ thể gia đình” sẽ cảm nhận ngay sự thiếu hụt. Và đúng như trong cơ thể, người ta chỉ thật sự nhận ra tầm quan trọng của tim và máu khi chúng yếu đi. Khi mẹ vắng nhà, nhịp sống rối loạn; khi mẹ đau, mọi thứ chệch choạc. Lúc ấy, ai cũng hiểu rằng bấy lâu nay, mình đã được nuôi dưỡng trong một dòng chảy âm thầm mà vĩ đại.

.

Người mẹ hiền trong văn hóa Việt xưa, vì thế, không chỉ là người nội trợ hay người chăm con. Bà là một hệ tuần hoàn sống, giữ cho gia đình tồn tại, vận hành và lớn lên. Không phô trương, không ồn ào, nhưng từng nhịp đập, từng dòng chảy của mẹ đã dệt nên sự sống cho cả mái nhà.

.

Và cũng như trái tim trong lồng ngực, mẹ có thể không luôn được nhìn thấy, nhưng lại là điều không thể thiếu để gia đình tiếp tục “sống” — ấm áp, trọn vẹn và bền lâu

Mời bạn đọc thêm

cơ thể là gia đình_P2